Trang

 
Hiển thị các bài đăng có nhãn QUÁN PHÁP. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn QUÁN PHÁP. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 5 tháng 9, 2013

THUYẾT LUÂN HỒI.

http://loiphatday.org/wp-content/uploads/2013/01/Duc-Phat-Di-Lac.jpg
Tất cả chúng ta hiện giờ có mặt ở đây không phải chỉ một lần, mà là vô số lần rồi. Con người bỏ thân này chưa phải là hết, mà còn lang thang không biết đến bao giờ. Vì vậy nhà Phật thường dùng từ “lang thang trong kiếp luân hồi”, cứ đi mãi không biết dừng nơi đâu? Đức Phật thấy được những nẻo đường của chúng sanh đến và đi nên Ngài mới nói “Thuyết luân hồi”.

Chủ Nhật, 24 tháng 2, 2013

THỊ PHI.

Hàng phàm phu vì chưa chứng vào chân tâm bình đẳng, còn ranh giới phân biệt giữa ta và người, nên trong đời sống, sự hơn thua phải quấy khen chê có đến muôn ngàn, không ai tránh khỏi. Dù cho chư Phật Bồ Tát vì lòng đại bi thị hiện giữa cõi trần để độ sanh, cũng phải chịu cảnh thị phi thương ghét.

Thứ Sáu, 22 tháng 2, 2013

ÁNH SÁNG TRÍ HUỆ VÔ LẬU.

http://i697.photobucket.com/albums/vv340/namo2615/DI%20LAC%20BO%20TAT/DILACBOTAT5.jpg

Tất cả các chư Phật, Bồ tát, Thánh Hiền Tăng đều có ánh sáng trí tuệ tối thắng. Trí tuệ của các ngài vô lậu và vô tận. Chúng sanh thì hữu lậu bởi vì họ vô minh. Phật và Bồ tát không có lậu hoặc bởi vì các ngài không có vô minh. Vô minh nghĩa là không hiểu biết bất cứ điều gì. Nó có nghĩa là ngu si, và không thể phân biệt đúng sai hoặc đen trắng.

Thứ Năm, 21 tháng 2, 2013

PHƯỚC BÁU CUNG NGHINH XÁ LỢI.

Chúng ta ra đời không gặp Phật là do sự kém phước duyên - “Áo não tự thân đa nghiệp chướng, bất kiến Như Lai kim sắc thân”. Thế nhưng, như một niềm an ủi lớn lao, dù Phật không còn tại thế, Xá lợi mà Ngài để lại thể hiện sự sống động của Kim thân, qua đó chúng ta có thể chiêm bái, cúng dường như cúng dường Phật.

Chủ Nhật, 10 tháng 2, 2013

TẠI SAO PHẢI TỤNG KINH, NIỆM PHẬT, TRÌ CHÚ VÀ TỌA THIỀN?.

Nếu Phật tử tu vừa tụng kinh, vừa niệm Phật, vừa trì chú, vừa tọa thiền thì quá nhiều. Phật bảo: “Chúng sanh có nhiều phiền não nên Phật cũng có nhiều pháp môn để đối trị.” Cho nên mỗi một phương pháp tu là thích ứng với mỗi căn cơ, mỗi bệnh của chúng sanh. Ai thích hợp với pháp môn nào thì tu pháp môn ấy, tu một cách triệt để cũng đạt đến kết quả viên mãn. Không nhất thiết tu một lượt hai ba pháp môn, mà chẳng pháp nào ra pháp nào, rốt cuộc không có kết quả gì.

Thứ Sáu, 8 tháng 2, 2013

MƯỜI ĐIỀU THIỆN.


Con người ta bị trôi lăn trong luân hồi cũng vì tạo tác những nghiệp ác, những nghiệp ấy do từ hành động (thân), lời nói (khẩu), và tưởng nghĩ (ý) mà sanh ra; để diệt trừ những nghiệp ác, đức Phật có nói Kinh Mười Điều Thiện (Thập Thiện Nghiệp Đạo Kinh), nó là muôn gốc lành, sẽ được thân tướng tốt đẹp, ở cõi thanh tịnh trang nghiêm, thành tựu viên mãn.

Thứ Năm, 7 tháng 2, 2013

THẾ NÀO GỌI LÀ CHUYỂN NGHIỆP?.

Hỏi: Kính bạch Thầy, con thường nghe nói tu là chuyển nghiệp, nhưng con không biết phải chuyển nghiệp như thế nào? Và nghiệp là gì mà phải chuyển? Kính xin thầy giải đáp cho chúng con được hiểu.

Thứ Tư, 6 tháng 2, 2013

LÒNG NHẪN NHỤC.

https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgWtbzGRtJBDR0UnKEY3zgOq2Yh4bxO2WwfMVcSmFoGpPJohF4IHOQyTs9JcqdvJdmjsrvLBilzVQ7x-YT3Z4BFKYU0P5T2SObe93psNi5EYR0fuzAPx66Ohkvew2kS6_Nil1S9pC-Jzsc/s1600/nhan.jpg

Kinh Ðại Trang Nghiêm dạy rằng: Làm lành thì tự nhiên sẽ có sức mạnh khiến sau này thọ quả báo tốt. Sức mạnh của vua chúa cũng không sao sánh bằng sức mạnh của nghiệp. Học Phật thì phải học thứ Phật sống động. Tu thiền cũng phải tu thứ thiền sống động. Mỗi ngày trong sinh hoạt bình thường đi đứng nằm ngồi, mình phải học thiền. Thiền ấy mới chính là thiền sống động. Muốn được đời an bình, trước phải có lòng an tịnh. 

Thứ Ba, 5 tháng 2, 2013

HỒI QUANG PHẢN CHIẾU.

Trời đất phú cho ta thân thể, tánh linh, là muốn chúng ta xử dụng một cách chánh đáng, chớ không bảo chúng ta lạm dụng để làm những chuyện phi pháp. Người học Phật là phải hồi quang phản chiếu, ngày ngày xét mình xem mình đã cư xử ra sao, có làm cái gì để tranh dành danh lợi, có tranh đua cho nổi bật, có tranh quyền đoạt lợi hay không? 

Chủ Nhật, 3 tháng 2, 2013

NỤ CƯỜI BẤT DIỆT.


Trong thời gian yên tu, một hôm bỗng dưng chúng tôi cảm thông được nụ cười nhẹ nhàng hiện trên môi tượng đức Phật và nụ cười tạm biệt của các Thiền sư khi từ giã cuộc đời. Tại sao bài thuyết pháp đầu tiên của đức Phật tại Lộc Uyển đề cập trước nhất là Khổ đế, cho đến nhiều bài thuyết pháp sau này, đức Phật cũng thường nhắc đến nỗi khổ của chúng sanh vô tận bằng những câu "nước mắt chúng sanh nhiều hơn nước biển cả...", mà trên gương mặt Ngài luôn nở nụ cười?

Thứ Bảy, 2 tháng 2, 2013

MA BỊNH KHỔ.

Đây là khổ chướng. Thân có nhiều bệnh tật là do nghiệp nặng, hoặc tự mình làm mất sự điều hòa, biến sanh các thứ bệnh, làm cho người học đạo tu hành chẳng an, chẳng thọ dụng được pháp lạc thù thắng. Nay xin nêu dẫn một vài điều thiết yếu để người tu hành đề phòng. Trước nhất phải điều hòa tỳ vị, chỉ nên dùng những thức thích hợp với cơ thể. Bớt ăn những vị quá đậm đà. Chớ ăn đồ sống và lạnh, khi đói chớ tụng đọc, lúc no chớ làm việc nặng. Sau khi ăn, không nên ngủ liền. Về đêm chớ ăn no quá.

Thứ Ba, 29 tháng 1, 2013

MA VỌNG TƯỞNG.

Ma vọng tưởng này là tự chướng. Tự chướng chẳng không, thì dòng sanh diệt tiếp nối. Điên đảo tán loạn, che chướng bản tâm, do đó người tham thiền cần lưu tâm nhiều ở điểm này. Nay xin đưa ra một vài vọng chướng tiêu biểu để trình bày, như :

Thứ Ba, 22 tháng 1, 2013

THẾ NÀO LÀ NGHIỆP?.

Nghiệp, tiếng Pali là Kamma, có nghĩa là hành động. Tiếng Sanskrit, Nghiệp được gọi là Karma. Trong nghĩa thông thường Nghiệp có nghĩa tất cả những hành động tốt hay xấu. Nó bao trùm tất cả những hành động có dụng ý dù là tinh thần, nói năng hay vật chất, tư tưởng, lời nói, và hành vi. Trong nghĩa chủ yếu Nghiệp có nghĩa là tất cả những ý muốn đạo đức hay vô đạo đức. Ðức Phật nói: "Này các tỳ kheo, ý muốn là cái mà ta gọi hành động tức Nghiệp. Do có ý mà ta hành động thân, khẩu và tư tưởng" (Kinh Tăng Chi, Anguttara Nikaya III. 415)

Thứ Hai, 21 tháng 1, 2013

THIỆN VÀ ÁC.

Đạo Phật không chủ trương lấy thiện diệt ác. Đạo Phật chủ trương chuyển hóa nghiệp ác thành nghiệp thiện, chuyển hóa ba nghiệp chưa thanh tịnh thành ba nghiệp thanh tịnh, chuyển hóa kẻ hung ác thành người lương thiện. Đạo Phật chủ trương đem lại niềm an lạc cho cá nhân, hạnh phúc cho gia đình và hòa bình cho xã hội.

Thứ Tư, 16 tháng 1, 2013

LÀM SAO BIẾT CÓ KIẾP TRƯỚC KIẾP SAU.


Căn cơ của một người bình thường không thể nào biết được có kiếp trước hay kiếp sau. Chỉ có những người tu tập thiền định, đi sâu vào nội tâm, chứng được các tầng thiền, hoặc có thiên nhãn thông, túc mạng thông thì mới thấy được kiếp sống quá khứ và vị lai.

Chủ Nhật, 13 tháng 1, 2013

NGUỒN GỐC MÊ TÍN.

Mê tín là cái bệnh những nhà trí thức đều chê trách, chánh quyền cũng chủ trương dẹp trừ mê tín. Thế mà bệnh mê tín mỗi ngày một tăng, càng lúc càng lan rộng. Thậm chí có những nước tự cho mình là văn minh nhất thế giới, mà dân chúng trong nước ấy vẫn còn mê tín. Ðó là tại sao? Trước tiên chúng ta phải biết mê tín là thế nào? Mê tín là lòng tin mù quáng không thấy lẽ thật, không đúng chân lý. Ðơn cử một số thí dụ để chúng ta biết rõ. Như tin ông đồng bà cốt, tin xin xăm bói quẻ, tin ngày lành tháng dữ, tin số mạng sang hèn, tin coi tay xem tướng, tin cúng sao cúng hạn, tin thầy bùa thầy chú, tin cầu cúng tai qua nạn khỏi v.v... Những lối tin này không có lý luận, không đủ bằng chứng, không có lợi ích, nên gọi là mê tín. Mê tín không phải là sự ngẫu nhiên phát sinh mà có nguồn gốc phát xuất cụ thể. Có hai thứ nguồn gốc mê tín:

Thứ Sáu, 11 tháng 1, 2013

TU CÓ CHUYỂN ĐƯỢC NHÂN QUẢ KHÔNG?.

Từ lâu, chúng ta thường nghe nói gieo nhân nào thì chịu quả nấy, tức là ai tạo nhân gì thì phải thọ quả báo đúng như vậy, không sai. Song, trong kinh Phật có dạy như vậy không? Đây là điều mà chúng ta phải tìm hiểu cho tường tận, vì đa số người mới tu đều nghĩ rằng: Xưa kia làm điều tội ác, ngày nay tu hành là mong giảm bớt khổ đau. Nhưng, nếu trước đã gây nhân nào sau phải chịu quả nấy thì tu để làm gì? Tu cốt cho hết khổ, mà nếu gây nhân nào phải thọ nhận quả nấy thì tu đâu có hết khổ? Nếu chúng ta hiểu theo nghĩa nông cạn, đơn giản là tác nhân nào thọ quả nấy thì sẽ thối tâm không tu được. Lý nhân quả của đạo Phật không cố định là tác nhân nào thọ quả nấy, mà cũng không phải tác nhân mà không thọ quả, nó rất phức tạp.

Thứ Hai, 7 tháng 1, 2013

CHUYỂN NGHIỆP.

Ngạn ngữ nói: “Người có phước do tu tập có thể kéo dài mạng sống”. Đó là nói trong một đời thôi, chưa xét thấu cội nguồn. Nếu như bàn về ba đời mới là thấu tột nguồn gốc, nhưng vẫn chưa thông suốt về sự biến hóa. Trong sự biến hóa, một đời có thể bao quát ba đời, ba đời có thể hiện thành ngay một đời. Vả lại nhân quả trong ba đời và trong một đời tuy có khác nhau về thời gian lâu mau, nhưng không ra ngòai sự tạo tác và nhận chịu của một tâm.

Chủ Nhật, 6 tháng 1, 2013

NGHIỆP DẪN LUÂN HỒI TRONG LỤC ĐẠO.


Giáo lý của đức Phật cốt yếu dạy cho con người tu để giải thoát luân hồi sanh tử. Tuy nhiên, tùy theo sức huân tu cao thấp mà giải thoát cũng có nhiều tầng bậc. Đại lược chúng ta có thể chia làm hai bậ là : từng phần giải thoát và toàn phần giải thoát.

Thứ Bảy, 5 tháng 1, 2013

TỘI VÀ PHƯỚC.

Nói đến tu hành là nói đến tội phước, nếu không rõ tội phước tức là không rõ sự tu hành. Nếu người tu mà cứ lao mình trong tội lỗi, ấy là người tạo tội chớ không phải là người tu hành. Mọi sự an vui và đau khổ gốc từ tội phước mà sanh ra. Vì thế muốn thấu hiểu sự tu hành chúng ta phải thấu hiểu tội phước. Tội phước là những hành động thiết thực trong cuộc sống này, không phải là chuyện siêu huyền mờ ảo đâu đâu. Thế nên người tu hành phải thấu đáo phải phân rành vấn đề tội phước.